PGHH: Vấn Đáp – Chợ Cả Sắn, Xã Thới Thuận, Quận Thốt Nốt, Tỉnh An Giang – Thực Hiện: Hai Tho



PGHH: Vấn Đáp – Chợ Cả Sắn, Xã Thới Thuận, Quận Thốt Nốt, Tỉnh An Giang – Thực Hiện: Lê Văn Phú (Hai Tho)
———————-
Viết một ngọn lưỡi nầy một tấc,
Đem Đạo lành ban rải nơi nơi.
Mảng chờ trông bá tánh thảnh-thơi,
Khắp bốn biển liên dây hòa-hảo.
Diệu-Pháp Quang-Minh
***
Trau thân phận rạng danh hiếu đễ,
Thỏa dạ Thầy nơi chồn mây rồng.
Nang Thơ Cẩm Tú
***
Lòng sầu riêng hãy nên nguôi bớt,
Đừng thở-than bận đến lòng ta.
Để cho Thầy đi dạo ta-bà,
Đặng dạy kẻ đường xa chưa rõ.
Sa-Đéc
***
Lòng trẻ thảo biết đoàn biết kết,
Phí xác phàm mê mệt đâu nài.
Băng rừng vẹt phá gốc gai,
Đưa người lương-thiện đến ngay Niết-Bàn.
Thu Đã Cuối
***
Không tu chừng khổ cũng ưng.
Tu hành gặp cảnh vui mừng toại thay!
Để Chơn Đất Bắc
***
Vọng Thánh-minh đức rạng khắp nhơn-loài,
Ban phước xuống dân lành cho bớt khổ.
Trao Lời Cùng Ông Táo
***
Cha nọ bồng con vợ khóc òa,
Tan nát xóm diềng khổ dữ a!
Nhà không kẻ ở, ôi! nói trước,
Nếu chẳng tin lời gặp thiết-tha.
Để Chơn Đất Bắc
***
1.Làm sao khỏi chốn mê-tân,
Đào-nguyên vạn lượng tỏ phân kính sùng.
Viếng Làng Mỹ-Hội-Đông
***
Khắp thế-giới binh lương cụ túc,
Quyết tranh-giành quyền-lợi, xé-xâu nhau.
Thấy nhơn-sanh tuôn giọt máu đào,
Lòng bác-ái động tình rơi nước mắt.
Trao Lời Cùng Ông Táo
***
Cảnh Thiên-Trước thơm-tho nồng-nặc,
Chẳng ở yên còn xuống phàm-trần.
Ấy vì thương trăm họ vạn dân,
Nên chẳng kể tấm thân lao-khổ.
Kệ Dân Của Người Khùng (Quyển 2)
***
Thân bần tăng mặc bộ sồng nâu,
Cuộc thiên-lý một bầu đều hãn.
Nang Thơ Cẩm Tú
***
Ươc-mơ thế giới lân Hòa-Hảo,
Nhà Phật con Tiên hé miệng cười.
Phòng Vắng Đêm Khuya
***
2.Bạch trinh giữ lấy nghĩa-nhân,
Muốn về cõi Phật, lập thân cõi trần.
Thu Đã Cuối
***
Kiên-trinh mà chịu lúc nàn tai,
Dẫu có gian-nan dạ chớ nài.
Tỉnh Bạn Trần Gian
***
Ta-bà khổ, Ta-bà lắm khổ.
Có bao người xét cho tột chỗ,
Tịnh-độ vui, Tịnh-độ nhàn vui.
Cảnh thanh-minh sen báu nặc mùi,
Nào ai rõ cái vui triệt đáo.
Khuyến Thiện Của Ông Vô Danh Cư-Sĩ (Quyển 5)
***
3.Cả kêu kìa hỡi là ai,
Quan trường rời dứt mặt mày chùi lau
Lui chơn ra khỏi cho mau,
Tìm trong lánh đục tẩu đào mới ngoan
Theo ta đến chốn Tiên-bang,
Đặng coi các nước hội hàng Năm-Non
Thiên Lý Ca
***
Thương sanh-chúng đòi cơn dạ ngọc,
Ta quyến gìn chủng-tộc giang-sơn
THIÊN LÝ ca
Ai biết đường hãy sớm tẩu-đào,
Kiếm Đạo-lý mà nhờ mà nhõi.
Giác Mê Tâm Kệ (Quyển 4)
***
Đến chừng đó bốn phương có giặc,
Khắp hoàn-cầu thiết thiết tha tha.
Vậy sớm mau kiếm chữ Ma-Ha,
Thì Phật cứu khỏi nơi khói lửa.
Kệ Dân Của Người Khùng (Quyển 2)
***
Chữ thi gần chữ sầu-bi,
Bị ham của báu ly-kỳ máu rơi
Chừng đó mới trời ơi đất hỡi,
Mang khổ hình vì bởi chẳng tu
Thiên Lý Ca
***
4.Thời-kỳ nầy nhiều quỉ cùng ma,
Trời mở cửa Quỉ-Vương xuống thế.
Giác Mê Tâm Kệ (Quyển 4)
***
Trong một giáp ân-cần suy tính,
Muốn làm hiền rán nhịn đừng than
Thiên Lý Ca
***
Dạo trong khắp chốn ta-bà,
Nơi nơi chốn chốn quỉ ma rối loàn.
Từ Giã Bổn-Đạo Khắp Nơi
***
Quỉ ma hay phá rối người tu,
Đạo-đức chư nhu rán chí hành
Chớ bỏ lời thề nơi Phật cảnh,
Chớ quên tiếng nguyện chốn non xanh
Thiên Lý Ca
***
Làm gian ác là quỉ là ma,
Làm chơn chánh là Tiên là Phật.
Kệ Dân Của Người Khùng (Quyển 2)
***
5.Diệt tà lập chánh đành-rành,
Ba màu nắm chặt Nam-thành xử phân
Thiên Lý Ca
***
Luật nhơn-quả thật là cao viễn,
Suốt cổ kim chẳng lọt một ai.
Vậy ta nên làm việc thẳng ngay,
Cứ bền chí có ngày thong-thả.
Khuyến Thiện Của Ông Vô Danh Cư-Sĩ (Quyển 5)
***
Phật từ-bi độ trong nhơn vật,
Là luật kinh dạy rất tinh-tường.
Nếu chẳng nghe hồn vướng tai-ương,
Chừng ấy mới kêu mời khó rước.
Khuyến Thiện Của Ông Vô Danh Cư-Sĩ (Quyển 5)
***
Trong tam giáo ân-cần mở Đạo,
Trường ngoại bang phục đáo như xưa
Phật Tiên vận chuyển lọc-lừa,
Chúng-sanh rán nhớ muối dưa hội nầy
Thiên Lý Ca
***
Ai mà biết đặng ngày mai,
Ngày nay yên-tịnh ngày mai thảm-sầu.
Sấm-Giảng Khuyên Người Đời Tu-Niệm (Quyển 1)
***
Thất-sơn lộ vẻ đài lầu,
Chừng ni mới thấy nhiệm mầu của ta
Thiên Lý Ca
***
Trên Năm-Non rồng phụng tốt-tươi,
Miền Bảy-Núi mà sau báu-quí.
Kệ Dân Của Người Khùng (Quyển 2)
***
Rừng lâm cây đá thấy ngày nay,
Mà ruột năm non có các đài.
Chờ đợi con hiền noi tục cổ,
Tới thời thượng-cổ điểu hòa mai.
Đến Làng Nhơn-Nghĩa (Cần-Thơ)
***
Xưa nay không có mấy khi,
Dương-trần có Phật vậy thì xuống đây.
Sấm-Giảng Khuyên Người Đời Tu-Niệm (Quyển 1)
***
Trở chơn cho kịp Long-Hoa,
Long-Hoa có mặt ấy là hiền nhơn
Thiên Lý Ca
***
Các Đạo tà mưu khéo âm thầm,
Dân rán tránh kẻo lâm mà khổ.
Chúng nó xuống khuyên-răn nhiều chỗ,
Dùng phép mầu loè mắt chúng-sanh.
Ai ham linh theo nó tập-tành,
Sa cạm-bẫy khó mong sống sót.
Giác Mê Tâm Kệ (Quyển 4)

Sau nhằm buổi phong-trào tân-tấn,
Đua chen theo vật-chất văn-minh.
Nên ít người khảo xét kệ-kinh,
Được dắt chúng hữu-tình thoát khổ.
Thêm còn bị lắm phen dông-tố,
Lời tà-sư ngoại-đạo gieo vào.
Cho nhơn-sanh trong dạ núng-nao,
Chẳng gìn chặt gương xưa mạnh mẽ.
Dùng thế-lực dùng nhiều mánh-khoé,
Cám-dỗ người đặng có khiến sai.
Chúng nằm không hưởng của hoạnh tài,
Để khốn-khổ mặc ai trối kệ.
Khuyến Thiện Của Ông Vô Danh Cư-Sĩ (Quyển 5)

Nam Mô A Di Đà Phật.

Nguồn: https://epicentreconcerts.org/

Xem thêm bài viết khác: https://epicentreconcerts.org/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *